Tiểu Chu lặng cả người: “Chúng hút máu của ta, sau đó đều chết là do máu ta có độc ư? Phải rồi, là do Hoàn Linh Đan gì đó mà lão nhân kỳ bí trong hang động đã bảo ta dùng. Trong linh đan có độc? Thảo nào lão yên tâm bỏ đi, không cần biết ta có bị chết vì đá đè lên hay không.”
“Bởi vì lão ta tin chắc ta phải chết. Dùng đá phủ kín chỉ là lão muốn che giấu hoàn toàn xác ta mà thôi. Hóa ra bấy lâu nay ta chỉ bị lão lợi dụng. Nay không cần lợi dụng nữa, lão phải giết người diệt khẩu. Lão đã bảo chỉ có người chết mới vĩnh viễn câm miệng.”
“Lão là ai? Sao lại đối xử tàn độc với ta như vậy, trước là lợi dụng, sau giết đi để bịt đầu mối?”
Đang lúc này, ở xa xa, tiếng thủy quái cuồng nộ đập loạn mặt nước vẫn thỉnh thoảng vang đến tai Tiểu Chu, làm cho hắn hiểu lý do nào khiến thủy quái lúc nãy bỗng rơi vào giấc ngủ chập chờn, thay vì giận dữ tiếp tục quật tan xác hắn.
Tiểu Chu nhớ lại, do bị thủy quái vùi dập nên hắn chảy máu ở thất khiếu, mà máu huyết của hắn lại ngấm độc. Chất độc đó đã làm cho thủy quái dù có sức mạnh phi thường vẫn bị bần thần, bủn rủn khắp thân, tuy không chết nhưng vô tình lại tạo cơ hội cho hắn toàn mạng.
“A... Ta toàn mạng là nhờ chất độc lão thất phu kỳ bí đã cố tình dùng để giết ta, không hề có bất kỳ ân công nào xuất hiện tương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901547/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.