Bùng... Bùng...
Tiểu Chu bị quật liên hồi, không biết bao nhiêu lượt mà nói. Và Tiểu Chu tin chắc rằng bản thân thế nào cũng chết. Mặc dù thế, với đà giận dữ lúc này của thủy quái, Tiểu Chu dù có chết, hắn cũng sẽ bị thủy quái quật mãi quật mãi, quật cho đến lúc tâm trạng giận dữ của nó nguôi ngoai thì thôi.
“Nhưng lúc nào thì thủy quái mới nguôi ngoai đây?”
Dường như đó là ý nghĩ và cũng là nghi vấn cuối cùng của Tiểu Chu, trước khi bị chìm vào vô thức, bước vào cõi âm ty.
Chỉ sau vài lần quật, toàn thân Tiểu Chu đã bị nhói buốt tận tâm can, khiến thất khiếu đều chảy máu lai láng. Nhất là miệng, nơi đã và đang nhổ ra từng ngụm máu, phun ra như cái vòi, không thể nào kiềm chế được.
...
Lâu thật lâu sau đó, khi dần dần tỉnh táo lại, Tiểu Chu mơ hồ nghĩ bản thân đang vật vờ trôi dần vào ngưỡng cửa Quỷ Môn Quan.
Có cảm nghĩ này là vì Tiểu Chu mơ hồ phát hiện bản thân đang trôi bồng bềnh. Không hiểu sao Tiểu Chu lại mơ hồ nhận thấy có cả thân hình cao to kỳ vĩ của thủy quái cũng bồng bềnh trôi cạnh Tiểu Chu.
Chỉ đến khi nhận thức hoàn toàn, Tiểu Chu hiểu được bản thân vẫn còn sống, không thật sự chết như hắn đã nghĩ. Khi này, Tiểu Chu mới hiểu bản thân trôi bồng bềnh vì đang nằm vắt ngang, nửa trên tấm thân thì nằm trên thân thể bất động của thủy quái, một nửa còn lại thì vật vờ nhúng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901546/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.