Cỏ cao, cây rậm rạp, xung quanh là những sườn núi chông chênh, nhấp nhô, tất cả càng làm cho màn đêm đen thêm dày đặc. Tuy vậy, Tiểu Chu dù tuổi nhỏ nhưng gan dạ không nhỏ, vẫn một thân một mình tiến sâu vào hẻm núi không hề có đường đi lối lại.
Đến trước một cửa hang tận trong cùng hẻm núi, Tiểu Chu còn chưa kịp lên tiếng, từ sâu bên trong cửa hang đã có một giọng ồm ồm vang ra: “Ngươi bị nội thương? Là ngươi trái lệnh ta, đã cậy mạnh, dùng công phu ta truyền động thủ với người khác? Trái lệnh ta là chết, ước định này là do ngươi quên, nên lúc này vẫn còn dám đem thân đến tự nạp mạng cho ta xử lý?”
Đó là những lời lẽ buộc tội, chỉ thẳng đến sự sống chết.
Tiểu Chu không hề tỏ ra lo sợ. Trái lại, vừa thở trút ra một hơi dài mỏi mệt, Tiểu Chu vừa lào thào hồi bẩm: “Lão trượng có biết về Hồng Vân Hội? Chỉ với một phần ba nội công tâm pháp do lão trượng truyền, liệu có đủ cho tiểu bối cũng với bọn người Hồng Vân Hội động thủ chăng? Là tiểu bối bị bọn họ đả thương suýt mất mạng, phải gắng gượng lắm mới có thể lê thân về đây.”
Giọng ồm ồm tỏ ra kinh ngạc: “Hồng Vân Hội đã đến Liên bang? Nhưng sao chúng lại xuất hiện ở tận Vương gia trang này? Điều gì đã xảy ra? Ngươi có thể gắng gượng thêm một lúc nữa để kể tường tận cho ta nghe được chăng?”
Tiểu Chu sắp lả dần: “Tiểu bối đang cần điều trị nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901542/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.