Lạ thay, người đáp lời lại chính là mẹ của Vương Hải Lam, vợ của Vương Vân Ngụy.
Vị phu nhân này lạnh lùng bảo: “Bọn ngươi thật vô dụng, đến chuyện đó cũng hỏi ý ta sao? Giết!”
Tiểu Chu chấn động tột cùng.
Tương tự, Vương Trang chủ cũng giật mình bật kêu: “Phu nhân, hóa ra nàng chính là....”
Ba người Hồng Vân Hội đã ra tay, khiến Vương Trang chủ không còn cơ hội nói thêm bất kỳ lời nào nữa.
Như Tiểu Chu đang nhìn thấy, Vương Trang chủ vì mãi bàng hoàng, do nhận ra người chủ mưu toàn bộ thảm trạng này là vị Trang chủ phu nhân, nên mọi phản ứng quá muộn khi bị ba người Hồng Vân Hội đồng loạt ra tay.
Họ tung mọi đòn hiểm quật vào Vương Trang chủ, làm cho Vương Vân Ngụy muốn thoát thân cũng chỉ còn mỗi một cách thực hiện. Đó là vận toàn lực cắm ngập thanh trường kiếm vào vách đá nhẵn bóng, sau đó để tận dụng thời gian, nhờ lực đang nắm chặt kiếm đột ngột tung người lên cao. Có lẽ mong muốn duy nhất của Vương Vân Ngụy là lao lên khỏi miệng hố đang bị không khí chết chóc bao trùm.
Nhưng...
Cạch...
Vương Trang chủ hoặc do vận lực quá mạnh, hoặc vì quên rằng phần tiếp giáp giữa chuôi và thân kiếm quá mỏng manh. Nên ngay khi tỳ mạnh người lên, chuôi kiếm lập tức gãy lìa, làm chỗ đặt tay duy nhất vừa có đã bất ngờ mất đi.
Vương Trang chủ loạng choạng suýt ngã, tạo cho cơ hội cho mấy đòn hiểm của ba người Hồng Vân Hội liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901538/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.