“Nằm trên giường, nằm yên, Tú!” - Người đàn ông hổn hển. - “Lạy Chúa, em nằm yên trên giường đi! Đừng động đậy!”
Nguyễn Phan Nam lúc đó đã xỏ chân vào đôi giày thể thao và chạy về phía cửa.
“Anh đi đâu thế, Nam?” - Giọng vợ ông cao vút lên.
Người đàn ông trả lời mà không quay đầu lại: “Anh phải tóm lấy nó. Anh phải tóm bằng được con quái vật!”
“Nam, đừng, anh...”
Người đàn ông không nghe nữa.
Với một cử chỉ giận dữ, ông đập cánh cửa ra. Bóng ông hắt xuống hành lang với cánh tay duỗi dài, súng lăm lăm.
Triệu Thị Tuệ đã biến mất!
Nguyễn Phan Nam nhảy ra ngoài hành lang, cúi người xuống, xoay lại, súng lục giơ lên, bàn tay trái giữ vững khuỷu tay phải.
Không một tiếng động, không một vật thể khả nghi!
Phải chăng ả đã theo cầu thang xuống dưới? Người đàn ông chạy về hướng đó. Ông bật điện lên.
Ánh sáng tràn ngập toàn khu cầu thang. Không nhìn thấy bóng dáng ả đâu, nhưng có dấu vết: những vệt ố thẫm màu, trông như máu khô. Nguyễn Phan Nam nhớ lại mùi thân cây rữa nát và khối chất lỏng nồng nặc nhỏ ra từ miệng con quái vật. Vậy là rõ những vết ố này từ ở đâu ra, ông chỉ cần đi theo chúng là sẽ thấy con đường trốn chạy của ả.
Con đường này dẫn ông đến ban công, đến bên cửa sổ ban công, nơi cánh cửa sắt buông chưa được khép kín hẳn. Nguyễn Phan Nam giận đến muốn tự tay vả vào mặt mình. Một sự sơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901481/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.