Con quỷ cây lại mỉm cười một cách ghê tởm. Có cái gì trào ra từ khóe miệng phía bên phải của ả, nhìn như một cái lưỡi có cái đầu rất nhọn bị ép lại. Nhưng sự thật, đó là thứ tinh hoa của thân cây đang lừ lừ trôi ra như một loại si rô đặc.
Kế hoạch của ả đã sẵn sàng. Ả sẽ lại hành động đúng như đã từng ra tay với Liễu Minh Không, và ả đàn bà chắc chắn ả sẽ thành công.
Còn hai bước chân nữa. Thế rồi ả đứng sát cạnh giường, sát bên đầu của người đàn ông đang ngủ. Bên dưới chân ả bây giờ là một tấm thảm rất dày, êm như nhung.
Triệu Thị Tuệ nhìn xuống dưới.
Quả đúng là Nguyễn Phan Nam. Trải qua bao nhiêu năm trời, ả vẫn nhận ngay ra khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông, dù viên cựu cảnh sát bây giờ đã già đi và mái tóc đã bạc trắng.
Con quái vật gật đầu.
Cái gật đầu như một lời xét duyệt, một hành động mở màn. Ả chỉ cần quay cho ông ta nằm ngửa ra, rồi mọi thứ sẽ lại diễn biến như tự động.
Ả căm ghét người đàn ông này biết bao. Ngày đó, ông ta là người chịu trách nhiệm cho vụ ra quân. Chính tay ông ta đã găm đạn vào cơ thể nhà sư Quang Vị Hải. Ông ta sẽ phải chịu khổ sở cùng cực, sẽ ngạt thở, sẽ chết một cái chết dần dần.
Ả đàn bà cúi đầu xuống, hai tay khẽ giơ lên, chuẩn bị.
Ả ném cái nhìn cuối cùng về hướng cửa sổ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901479/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.