Lâu lâu ông cũng đi thăm đồng nghiệp và xem có gì mới không. Thỉnh thoảng họ lại giới thiệu với ông một chiếc máy tính mới sắm, nhưng cũng chỉ thế thôi. Phần còn lại của bộ máy cảnh sát vẫn hoạt động như trước, chỉ có điều mỗi lần ông lại cảm giác mình làm phiền mọi người nhiều hơn.
Không thể so sánh được với thời trẻ, thời huy hoàng của ông...
Một nụ cười sung sướng đọng lại trên môi ông già. Liễu Minh Không chưa ngủ, nhưng tình trạng hiện giờ của ông cũng đã chuyển sang trạng thái gà gật cách ngủ không xa. Ông đã trôi đi vào một miền riêng của mình, nghe tiếng la hét của các nhân vật trong phim hoạt hình như từ một nơi xa xăm để rồi giật mình tỉnh dậy khi nghe giọng la của đứa cháu.
“Ông ơi, có người bấm chuông.”
Liễu Minh Không không phản ứng.
“Có người bấm chuông, ông ơi!”
“Cái gì? Cái gì kia?” - Ông già bối rối ngồi dậy.
Lập Công Tịnh vẫn chưa rời mắt khỏi màn hình, Gã Hề lúc này đang đánh một con cáo. Gã tóm lấy đuôi con vật rồi đập lia lịa xuống mặt đất, bụi bốc lên mù mịt.
“Chẳng trách mẹ nó không muốn cho con mình xem truyền hình.” - Ông già thầm nghĩ. - “Vì người ta cứ đặt ra trước mắt trẻ con những cảnh đầy bạo lực.”
Lập Công Tịnh không nghĩ tới chuyện ra mở cửa. Nó cứ ngồi trên ghế và mau chóng chúc cho Gã Hề thành công.
Liễu Minh Không lê bước về phía cửa. Ông đưa tay vuốt mái tóc trắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901461/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.