Trương Anh Hào tin rằng kẻ đó chỉ có thể là người đàn bà đã tỉnh dậy sau hai mươi hai năm trời mê man. Nhưng ả đã biến mất dạng. Cũng chẳng ai nhìn thấy ả đi ra. Chẳng một ai biết rõ liệu ả đã thật sự rời khỏi bệnh viện hay chưa.
Một vài cảnh sát viên đang lùng sục dưới tầng hầm. Trương Anh Hào không tin họ sẽ thành công. Kẻ giết người đã lạnh lùng lên kế hoạch hành động, và chắc chắn nó cũng không ngu tới mức độ lại không lên kế hoạch cho việc rút lui.
Trương Anh Hào đã mời anh bạn và đồng nghiệp Phục Kim Tiến tới và kể cho anh nghe mọi tình tiết. Hai người họ cùng hỏi han, thúc bách các nhân viên bệnh viện, nhưng chẳng một ai cung cấp một câu trả lời cụ thể. Nỗi kinh hoàng thật mạnh mẽ, người ta chỉ biết phỏng đoán một cách mơ hồ. Tất cả nằm sau một lớp sương mù dày đặc.
Người cầm đầu ban trọng án có tên là Quản Chiêu.
“Chà, anh Anh Hào.” - Anh ta nói và giơ tay vuốt tóc. - “Trông chẳng hay chút nào, tôi nói thật.”
“Ý anh nói sao?”
“Tôi nói chung chung. Không có bằng chứng, không có dấu vết. Nhưng tôi nghe tin là anh biết thủ phạm.”
“Một nữ thủ phạm, anh bạn đồng nghiệp. Có nghĩa là tôi đoán như vậy. Tôi chưa có bằng chứng chính xác một trăm phần trăm.”
Anh ta gật đầu.
“Ả ta biến mất rồi. Nhóm cảnh sát ở dưới tầng hầm lên đã báo cáo rằng chẳng tìm thấy một sợi tóc của ả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901459/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.