“Tôi không tin chắc như vậy. Tôi đoán có lẽ chúng đã nhường lại chiến trường cho bọn quỷ hút máu. Chúng rất tin vào bọn kia. Rất có thể là chúng còn tiếp tục quan sát ngôi nhà, nhưng chỉ để chứng kiến cảnh chúng ta chiến bại.”
“Xin Chúa biến lòng tin của anh thành sự thật!”
“Kìa, yên tâm đi.” - Trương Anh Hào vẫy tay một lần nữa về phía Lộ Thương Phàm và tiến đến gần cửa ra vào.
Cảm giác đau vẫn dội lên trên đầu khiến Trương Anh Hào bực bội. Cứ mỗi lần chân đạp xuống đất là nó lại dội lên như những mũi kim châm. Chắc Trương Anh Hào đã phải ngất rất lâu, bởi mặt trời đã biến mất hoàn toàn. Ra đến ngoài, Trương Anh Hào thấy bầu không khí bây giờ thấm đầy một mùi nhơm nhớp.
Những vệt tối đã dài hơn. Chúng phủ khắp triền đồi, chúng là tay chân của cái Ác mà hiện Trương Anh Hào vẫn chưa nhìn thấy mặt. Nhưng điều đó không có ý nghĩa gì cả. Một khi quỷ hút máu khát máu, chúng có thể bò ra khỏi lỗ ngay từ lúc hoàng hôn.
Trương Anh Hào đứng đó, tự lấy thân mình làm con chim mồi. Tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng đã được Trương Anh Hào giấu rất kỹ trong túi áo. Trương Anh Hào chỉ lôi nó ra ngoài chừng nào có một con quỷ hút máu đến thật sát bên.
Hiện vẫn chưa có động tĩnh gì.
Ngôi nhà cũng ném một cái bóng thật dài và rộng, phủ trùm lên khoảng đất nơi Trương Anh Hào đang đứng. Ngọn gió ngủ quên. Không khí oi bức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901445/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.