Một tên trong bọn chúng bước lên. Nòng súng lục của gã chĩa tới. Đầu nòng súng trông như một cái lỗ màu đen, cái lỗ đang nhắm thẳng vầng trán Trương Anh Hào.
“Mày là ai?”
“Người Bôn Mộc Lâm.”
“Ra vậy... mày có tên chứ hả?” - Gã hỏi.
“Trương Anh Hào.”
Gã thanh niên gật đầu, cứ như thể hắn biết cái tên này từ trước.
“Làm sao mà mày lại sang khu vực của chúng tao hả? Có phải thằng thầy tu kia đã gọi mày sang đây không, thằng người Bôn Mộc Lâm?”
Trương Anh Hào muốn đưa Lộ Thương Phàm ra khỏi cuộc chơi, hắn lắc đầu.
“Không, anh ấy chẳng dính dáng gì đến chuyện này. Tôi tình cờ đi qua đây, bởi chúng tôi biết nhau từ trước.” - Trương Anh Hào hy vọng Lộ Thương Phàm sẽ bắt quả bóng mà hắn đang đẩy sang anh, và quả thật vị cha đạo hiểu ra thật nhanh.
“Đúng, chúng tôi đã gặp nhau ở Bôn Mộc Lâm. Anh Hào hẹn sẽ tới thăm tôi khi rảnh...”
“Ra thế đấy.” - Gã vừa nói nhăn răng ra cười và xoay đầu lại phía sau. - “Mày có tin không, Mộng Lương?”
“Không!”
“Tao cũng không tin!”
“Thế mày nghĩ thế nào?”
“Thế này.” - Hồ Trọng Hùng cân nhắc nhanh. - “Thằng người Bôn Mộc Lâm này là một tên cớm.”
“Tại sao?”
“Trông nó giống cớm. Mà từ Bôn Mộc Lâm đi tới chỗ mình toàn tin xấu. Trong hàng ngũ bọn mình có một đứa làm phản, cả ba đứa mình đều biết như vậy. Có những đứa đang ngạc nhiên không biết kẻ thù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901443/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.