Họ đã coi anh là kẻ phản bội, chỉ bởi anh đã lừa của tổ chức vài chục Kim. Chuyện đó thật ra là chuyện nhỏ đối với họ mà. Những người khác, những người đã biến mất trong căn nhà này, thật ra đã phạm phải những tội lỗi gì?
Lê Cảnh vắt óc nhớ lại những chuyện trước đây, nhưng không thành. Đơn giản là anh không nghĩ ra. Đầu óc anh chới với, mông lung, những suy nghĩ chảy tuột ra bốn hướng như nước tuôn tràn trên đỉnh núi.
Lê Cảnh không biết anh đã nằm bao lâu trong căn phòng rỗng. Gánh nặng đè lên người chẳng phải chỉ là bóng tối, mà còn là sự cô đơn và ý thức rằng thật sự không một ai có thể giúp nổi anh, cũng chẳng một ai biết bây giờ anh đang ở đàu.
Có một yếu tố khiến anh chú ý.
Một mùi lạ.
Nó bay qua căn phòng, cọ vào mũi Lê Cảnh và anh nhếch môi lên.
Anh không thích cái mùi này. Nó thật lạ. Nó không tươi chút nào. Không phải mùi của mùa đông mà cũng chẳng phải mùi của băng tuyết, nó thối, cứ như thể có kẻ vừa bò ra khỏi huyệt mộ. Nó vẳng đúng lên mùi thối rữa, và cả mùi máu.
“Có phải đó là mùi của chính mình?”
Lê Cảnh không biết câu trả lời. Bóng tối chẳng cho anh nhìn thấy gì. Mà bọn chúng đã tước đi của anh tất cả. Anh không còn bật lửa, không còn diêm. Hoàn toàn không có cơ hội nghĩ đến chuyện tạo ra ánh sáng.
Anh phải bằng lòng với bóng tối ở đây.
Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901420/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.