Ngôi nhà u ám trên đỉnh đồi đang hiện lên phía trước như một nấm mồ trống rỗng! Lê Cảnh biết rõ, nó sẽ trở thành nấm mồ của anh. Sự việc đã được quyết định và sẽ xảy ra như biết bao lần trước. Ủy ban hành quyết gồm ba gã đàn ông này chưa bao giờ để ai trốn thoát.
Một tên đang lái xe ngựa, hai tên khác ngồi ở hàng ghế sau, kẹp Lê Cảnh vào giữa. Tuy không phải loại người nhút nhát, nhưng tình huống hiện thời khiến thân hình Lê Cảnh như đang mềm nhũn xuống. Ngôi nhà trên đỉnh đồi, điểm cuối của con đường mòn ngoằn ngoèo, đã từ lâu trở thành huyền thoại: Người ta có thể đi vào trong, nhưng chẳng thể ra.
Lê Cảnh ngửi thấy mùi máu. Dĩ nhiên rồi, chúng cư xử với anh đâu có dịu dàng, lịch sự gì. Cán một khẩu súng lục của chúng đã đập gãy liền mấy chiếc răng của anh. Những ngọn đòn khác của chúng thọc vào dạ dày đã đẩy anh gục xuống.
Tạt liên tiếp nhiều xô nước lã, bọn đàn ông sau đó đã kéo giật Lê Cảnh ra khỏi trạng thái mơ màng, đẩy anh lên chiếc xe ngựa màu đen này. Hệ máy điều hòa nhiệt độ bằng đá lạnh tối tân của nó khiến Lê Cảnh càng có cảm giác rõ ràng hơn về một nấm mồ lạnh lẽo...
Đưa mắt qua cửa sổ, Lê Cảnh nhìn thấy một cái hồ nhỏ. Nó lờ mờ nằm thật sâu dưới chân họ, một bức tranh tuyệt vời, khung cảnh của những cây cọ, của nước và của gió.
Đứng ở đây sẽ chẳng ai nghĩ tới cái chết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901418/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.