Nhận một que thịt rắn nóng hổi từ tay Lưu Ân Tĩnh, Trương Anh Hào thổi vài cái cho nó bớt nóng, rồi cắn một miếng. Trước đây Trương Anh Hào chưa từng ăn thịt rắn bao giờ, ngày thường vì số tiền trong túi có hạn, hắn ăn rau với củ là chủ yếu.
Dùng răng cắn một miếng đưa vào miệng, cảm nhận đầu tiên của Trương Anh Hào là một mùi thơm xộc vào mũi, tiếp đến là độ giòn và dai của mớ thịt lăn qua hàm răng, cuối cùng mới là hương vị thơm thơm như thịt gà.
Không khó ăn, mà rất ngon.
Thời điểm tất cả năm người đã ăn xong thịt rắn, Lưu Ân Tĩnh bỗng gọi: “Mọi người tập trung lại đây đi.”
Trương Anh Hào không rõ vì sao Lưu Ân Tĩnh lại gọi mọi người sang bên hố lửa nhỏ vào cái thời điểm không hợp lý như bây giờ. Nếu như có gì muốn nói, có lẽ thời điểm thịt rắn vừa chín, cô ta gọi mọi người qua đó, năm người vừa ăn vừa trao đổi thì có vẻ hợp lý hơn.
Lưu Ân Tĩnh ngồi ở một bên, bốn người còn lại lần lượt ngồi quanh cô nàng, hình thành một vòng tròn bao lấy hố lửa nhỏ.
Nhìn mọi người đã ngồi vào chỗ, Lưu Ân Tĩnh và Lạc Mộc Vận bắt đầu phân phát trái cây dại cho cả nhóm tráng miệng.
Phân phát xong xuôi, Lưu Ân Tĩnh trở về chỗ ngồi, cắn một quả ổi, hỏi: “Các cậu nghĩ tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Trương Anh Hào có chút ngẩn ra, không hiểu Lưu Ân Tĩnh hỏi câu này với ý gì, chẳng lẽ là muốn để ba người con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146261/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.