Thông tin không đầy đủ khiến những suy đoán của Trương Anh Hào không có độ tin cậy cao. Trương Anh Hào hiểu rõ điều này hơn ai hết. Hắn dĩ nhiên không muốn bản thân bị cuốn vào những mớ suy nghĩ lộn xộn, khiến bản thân phân tâm, mất tập trung, nên hắn quyết định tạm thời gác nó qua một bên, tập trung vào việc chính trước mắt.
Chọn đúng nền đất mềm, Trương Anh Hào dùng cành cây đào đất, dùng tay hốt đất bỏ ra ngoài mà không gặp bất kỳ khó khăn gì, rất nhẹ nhõm. Khoảng năm phút đồng hồ, Trương Anh Hào duy trì hiệu suất cao nhất, đào được một cái hố sâu to bằng bốn bàn tay, sâu chừng hai bàn tay.
Khi đã đào xong cái hố, Trương Anh Hào tựa lưng vào một gốc cây gần ngay bên cạnh, hơi thả lỏng cơ thể một chút. Rốt cuộc là không biết rõ đây có phải là nguy hiểm thật sự, có phải Quái thú còn đuổi theo ở đằng sau hay không, Trương Anh Hào không dám chủ quan, hắn không dám dùng tính mạng của mình đi đánh cược.
Trương Anh Hào ngồi nghỉ chưa tới ba phút, thì Triệu Lệ Nguyên đã trở về. Y mang một chồng củi khô loại cây nhỏ về, một chồng cao từ ngang hông đến dưới ngay môi trên của y. Có lẽ là vì y cho rằng cả nhóm cần củi nhóm lửa nướng thức ăn, không phải dùng đốt để sửi ấm cả đêm, nên y không phí sức bẻ những cành cây to.
Triệu Lệ Nguyên bỏ chồng củi khô ngay bên cạnh cái hố do Trương Anh Hào đào ra, sau đó tiến tới tựa lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146260/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.