Vẻ mặt Chu Thiên Chiếu kinh hãi, trong lòng rung động vô cùng. hắn thật không ngờ, mình chỉ hơi chút mất đi tiên cơ lập tức đã bị Sở Mộ nắm giữ tiết tấu, đánh cho tối tăm mặt mũi. Lúc trước, đây là chuyện cho dù hắn có nằm mơ cũng không cách nào nghĩ tới được.
Nếu như tiếp tục chiến đấu như vậy, xác suất cuối cùng bị Sở Mộ đánh chết là rất lớn. Cho nên Chu Thiên Chiếu vội vàng lên tiếng muốn Sở Mộ dừng tay. Chỉ cần Sở Mộ dừng tay hắn sẽ có được cơ hội hòa hoãn, điều chỉnh bản thân, sau đó mới phản kích.
Đáng tiếc dường như Sở Mộ không nghe thấy lời hắn nói, căn bản không thèm để ý, vẻ mặt lạnh nhạt. Đồng Tâm kiếm trong hay không ngừng đâm, chém, cắt...
Trong tích tắc này, Chu Thiên Chiếu đột nhiên có cảm giác như trở về thời điểm thi đấu Kiếm thuật vi vương. Chỉ bất quá bây giờ có thể vận dụng kiếm khí, ý cảnh, nhưng mà không có cách nào thi triển Cổ Kiếm thuật.
Không phải hắn không muốn thi triển, mà hắn không tìm thấy cơ hội thi triển.
Ngẹn khuất, vạn phần nghẹn khuất. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Chu Thiên Chiếu thậm chí còn muốn phun máu.
- Sở sư đệ, chúng ta cùng là đệ tử một kiếm phủ, là sư huynh đệ. Giữa chúng ta không có thâm cừu đại hận, một ít mâu thuẫn hoàn toàn có thể hóa giiar.
Chu Thiên Chiếu vội vàng nói:
- Những hoang thạch này là của sư đệ, toàn bộ đều là của sư đệ. Một khối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-dao-doc-than/1976647/chuong-535.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.