Sau hai giờ đồng hồ, mặt trời đã sắp xuống núi, bốn phía đã không có ít người bị say nắng ngất đi, Ngu Thanh Thiển cũng đã đăng ký thành công.
Sau khi đăng ký xong, trong tay cô có thêm một bảng số bằng gỗ, thể hiện thứ tự tham gia bài thi thiên chất của nàng vào ngày mai.
Còn hôm nay phải tự mình nghĩ cách để qua đêm rồi.
Nàng tới chuồng ngựa vỗ về Xích Diệm một hồi, để nó ngoan ngoãn ở yên đó, còn mình thì đi tới cái cây lớn ở khu rừng bên ngoài để qua đêm.
Nàng đã sống ở Mạt Thế đã bao nhiêu năm, một năm thì hơn nửa thời gian là tiếp xúc với bọn cương thi, thú dị biến, thực vật dị biến rồi, không lúc nào là không có nguy hiểm, môi trường sống càng ác liệt kinh khủng.
Cho dù dưới trời nắng chói chang, hay là qua đêm ở ngoài nơi hoang dã như vậy căn bản không có nghĩa lý gì, dù được cha nuông chiều mười năm, nhưng có những thói quen đã sớm ăn sâu vào trong xương tủy.
Nàng nằm trên cành cây lớn, nhắm mắt lại, dị năng Mộc hệ không ngừng chuyển động, khí hệ Mộc xung quanh từng chút từng chút xâm nhập vào kinh lạc nuôi dưỡng cơ thể nàng.
Đương nhiên, những người khác không thể nhìn thấy biến hóa này.
Không ít người chọn qua đêm trong rừng cây giống như Ngu Thanh Thiển, cũng có một số con cháu trong gia đình có gia thế quen được nuông chiều sai nô bộc đem xe xuống dưới núi tìm nhà trọ để ở.
Mọi lựa chọn và biểu hiện đều lọt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuynh-thanh-tuyet-sung-thai-tu-dien-ha-rat-lieu-nhan/169734/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.