Một đứa con gái dễ thương lanh lợi mặc y phục màu hồng đứng trước Ngu Thanh Thiển không kiềm được quay người lại hỏi: “Tỷ không nóng sao?”
Nàng điềm tĩnh ngước đầu lên cười nhẹ: “Tâm tịnh tự nhiên mát.”
“....” - Đứa con gái mặc y phục hồng cong môi, tại sao nàng ấy lại không thể tịnh tâm được.
Nàng ấy nghiêng đầu nhìn Ngu Thanh Thiển đang cầm cuốn sách, hiếu kỳ hỏi: “Tỷ đang xem sách gì vậy!”
“Đại Lục Thông Giám.” Ngu Thanh Thiển ngẩng đầu trả lời.
“Thì ra là Đại Lục Thông Giám, ta nghe nói cuốn này là tuyệt bản nên chỉ có vài bản, rất khó kiếm, tỷ lợi hại quá.” Thiếu nữ y phục hồng khen ngợi.
“Cuốn này cha ta cho ta.” Ngu Thanh Thiển cười cười.
“Ta tên là Hạ Oanh, ngươi tên là gì?”
Ngu Thanh Thiển sống ở Mạt Thế bao nhiêu năm, rất ít khi gặp người con gái hoạt bát cởi mở đến như vậy, dịu dàng nói: “Ngu Thanh Thiển.”
“Tên của ngươi hay thật đó!” Hạ Uyên lần đầu tiên gặp Ngu Thanh Thiển nhưng cảm giác như quen biết từ lâu. Ngu Thanh Thiển lại vừa đẹp lại vừa lịch sự, ấn tượng tốt đối với Ngu Thanh Thiển trong lòng nàng ấy càng ngày càng tăng.
Ngu Thanh Thiển cười nhẹ nói: “Đạ tạ quá khen, tên của nàng cũng rất hay.”
Hai người nói chuyện phiếm một lúc, Hạ Uyên cũng ngại làm phiền Ngu Thanh Thiển xem sách, thế là quay đầu lại nói chuyện với một tên mập ở phía trước.
Thời gian cứ thế trôi qua, Ngu Thanh Thiển tiếp tục lật những trang sách trên tay nàng.
Nhất cử nhất động của những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuynh-thanh-tuyet-sung-thai-tu-dien-ha-rat-lieu-nhan/169733/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.