Hạ Đào tỷ ngồi cạnh một cây đàn nhị, từng là bảo vật của sư phụ, hiện đã truyền lại cho cô. Thiên Dạ đã nói, sau khi đã bắt mạch cho cho thần thú này, phán Bạch ưng này đã đi qua cấp để hoá thành người giống Dạ muội, nhưng vì là ma thú biến dị, cha là sói tuyết, mẹ là hoàng ưng nên giờ đây đang bị tắt nghẽn, không thể hoá thành người. Nên Thiên Dạ mới đi ra ngoài tìm cách.
Cô vận một bộ đào y, mái tóc xoã ngang lưng dài và nhẹ nhàng như một dòng thác, đôi mắt mơ màng nhìn vài vết thương khá sâu và dài ở ngay mi tâm của Bạch ưng khiến nó phải nhíu mày, kêu từng hồi đau đớn.
Cô cảm thấy nơi hắn(Bạch ca) cảm giác gần gũi và dễ chịu, một thứ gì đó đau xót và yếu đuối xuyên qua đôi mắt hắc ám lạnh lùng kia.
Có lẽ, một chút Quang hệ sẽ khiến hắn dễ chịu một chút. Nghĩ đoạn, nàng không ngần ngại hay sợ sệt đặt tay lên vết thương kia, đôi chân mày giãn ra. Nhưng đáng sợ là dù hắn không thích như vậy nhưng không thể nào kìm được sự thoải mái nhẹ nhõm.
Giọng cô reo lên nghe như tiếng chuông bạc:
- Không sao đâu...Giúp thôi...
Rồi cô hạ mí, một luồng quang hệ trầm ấm trào ra từ nơi cánh tay, ra sức lấp lại vết thương sâu kia.
Dưới ánh nhìn của hắn, cô được bao phủ bởi lớp ánh sáng dìu dịu, hàng mi cong vút, khuôn mặt xinh đẹp. Cô là ấn ký của thần thú hắn....cô là.....
"Soạt" hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuynh-quoc-khuynh-thanh-thien-tai-trieu-hoi-su/3113987/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.