Bầu trời thành phố Đại Xương rực sáng ánh vàng kim. Vô số người dân chứng kiến cảnh tượng thần thánh ấy, ai nấy đều bàng hoàng, kính sợ. Bóng người sừng sững giữa không trung kia hệt như một vị Cổ Thần bước ra từ trong truyền thuyết.
Sương mù trắng xóa tan biến như chưa từng tồn tại. Những người vừa thoát khỏi nanh vuốt tử thần vỡ òa trong sung sướng.
Thế giới quan của họ hoàn toàn sụp đổ. Không phải sợ hãi, mà là sự quy phục trước sức mạnh siêu nhiên vĩ đại. Hàng ngàn người quỳ rạp xuống đất, vái lạy bóng hình trên cao.
"Đây là... Thần sao?"
Hạ Phong lẩm bẩm, quên cả nguy hiểm đang rình rập sau lưng.
Hắn đâu ngờ rằng, chính mình lại là người đánh thức vị Thần này.
Trong căn phòng, con ác quỷ bẩn thỉu kia vẫn còn đó. Nhưng lúc này, Hạ Phong cảm giác đôi mắt uy nghiêm trên bầu trời đang nhìn thẳng vào mình, rồi quét qua con ác quỷ sau lưng hắn.
Chỉ một ánh nhìn.
Phụt! Con ác quỷ bỗng bốc cháy. Ngọn lửa màu xanh lục quái dị, giống hệt ngọn lửa trên cây nến của Vương San San, nhưng dưới ánh vàng bao phủ, nó trông càng thêm huyền bí.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội nhưng không hề tỏa nhiệt, trái lại còn mang theo hơi lạnh thấu xương.
Con ác quỷ gào thét thảm thiết, thân thể cháy đen, vặn vẹo rồi dần tan biến vào hư vô.
"Đó là cái gì?"
Hạ Phong trợn tròn mắt. Trong ngọn lửa xanh, hắn lờ mờ nhìn thấy hình ảnh một thành phố rực lửa, nơi giam cầm vô số linh hồn đau khổ. Con ác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237935/chuong-3107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.