Hạ Phong chạy thục mạng ra khỏi khu dân cư Quan Giang, dừng lại bên vệ đường cái thở hồng hộc.
Hắn vẫy tay loạn xạ, hy vọng bắt được một chiếc xe nào đó đi nhờ đến nhà Lưu Tiểu Vũ.
Nhưng nhìn bộ dạng hắn lúc này: người bê bết máu, tay lăm lăm cây búa đỏ lòm, tài xế nào đi qua cũng khiếp vía, tưởng hắn là tên sát nhân biến thái vừa vượt ngục. Ai nấy đều nhấn ga phóng vút qua, tránh như tránh tà.
"Dừng lại! Làm ơn dừng lại đi!"
Hạ Phong tuyệt vọng gào lên.
Đã mấy phút trôi qua mà không bắt được xe. Hắn nghiến răng, vừa chạy bộ về hướng trung tâm thành phố vừa vẫy xe.
May mắn thay, một chiếc ô tô cũ kỹ chạy chậm lại và tấp vào lề.
Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi thò đầu ra hỏi:
"Này anh bạn, cần giúp gì không?"
Hạ Phong mừng như bắt được vàng:
"Mạng người quan trọng lắm! Tôi có việc gấp cần đến trung tâm thành phố, anh chở tôi đi được không? Bao nhiêu tiền tôi cũng trả!"
"Lên xe đi, tôi không lấy tiền." Người đàn ông mở cửa.
"Cảm ơn anh! Cảm ơn anh nhiều lắm!" Hạ Phong leo lên xe, thở phào nhẹ nhõm.
"Khách sáo gì."
Người đàn ông đạp ga, chiếc xe lao vút đi với tốc độ kinh hoàng. Trông thì cà tàng nhưng máy móc lại bốc không tưởng.
"Anh đừng sợ, cây búa này tôi mang theo để phòng thân thôi, không phải đi chém người đâu." Hạ Phong vội giải thích.
Người đàn ông cười xòa:
"Yên tâm, tôi không tò mò đâu. Ông nội tôi ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237934/chuong-3106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.