Hạ Phong và Châu Mai đứng lặng nhìn bóng dáng ông Trương cùng con trai khuất dần trong màn bụi, cõi lòng rung động dữ dội.
Biết rõ phía trước là tử địa nhưng họ không hề lùi bước, dứt khoát lựa chọn đối đầu với ác quỷ. Họ không phải siêu nhân, không phải "Người ngự quỷ" quyền năng trong lời đồn, chỉ là những người trần mắt thịt, thậm chí sức khỏe còn chẳng bằng vợ chồng hắn.
Lý do duy nhất khiến họ dấn thân, đơn giản là không muốn thấy thêm người vô tội phải chết.
"Ông cụ này chắc đã tám mươi rồi. Nếu theo lời cụ Trương Chí Đông thì sáu mươi năm trước thế giới từng đại loạn vì ma quỷ, nghĩa là từ thời trai trẻ ông ấy đã chiến đấu rồi. Tôi tin những người như vậy không ít, chỉ là thời gian vô tình, họ già đi, chết đi và bị lãng quên."
Hạ Phong trầm ngâm.
Những mảnh ghép rời rạc từ các câu chuyện cũ dần kết nối lại, vẽ nên một bức tranh về thời đại hỗn mang nhưng cũng đầy bi tráng của sáu mươi năm trước.
"Đi thôi anh, mình phải rời khỏi đây ngay. Mới một con quỷ trong quan tài đã suýt giết chết chúng ta, nếu mấy cái kia cũng mở ra thì không dám tưởng tượng đâu." Châu Mai kéo tay chồng, giục giã.
Hạ Phong gật đầu theo bản năng, nhưng đi được vài bước, hắn khựng lại.
"Sao thế anh?"
Hạ Phong cắn răng, ánh mắt kiên định:
"Em đi trước đi. Anh muốn quay lại xem sao."
"Anh điên à? Quay lại đó để chết à?" Châu Mai hét lên.
"Anh sợ chết chứ, nhưng anh không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237932/chuong-3104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.