"Vương San San, ta về đây! Xem chừng hôm nay đội phá dỡ sẽ không quay lại đâu, có biến gì cứ gọi cho ta."
Ông Trương ngồi canh trước miếu thêm một lúc, thấy yên ắng thì chống gậy, ung dung đi bộ về nhà.
Nhà của ông Trương cũng nằm trong khu Quan Giang, là một căn biệt thự cũ kỹ, xuống cấp trầm trọng. Bên trong bài trí cực kỳ đơn sơ, tường còn có chỗ thấm nước loang lổ, chẳng có chút dáng vẻ nào của người giàu có.
Trong căn nhà này hiện có ba thế hệ cùng chung sống, tổng cộng năm người.
Một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi vội vàng chạy ra đỡ ông Trương:
"Cha, đừng nói là hôm nay cha lại đi chặn xe ủi đấy nhé? Cha lớn tuổi rồi, làm ơn đừng quậy nữa được không? Khu này nát lắm rồi, xây mới là chuyện tốt, con không hiểu sao mấy ông bà già cứ phản đối mãi. Người ta có cướp đất đâu, xây xong lại được về ở nhà mới khang trang hơn, sướng thế còn gì."
Ông Trương trừng mắt, dùng giọng điệu bề trên dạy dỗ con trai:
"Tất cả nhà ở đây đều là do ông nội anh xây, nó chịu được bao lâu tôi lại không biết à? Tôi không phản đối xây mới, nhưng lỡ nó sập bất tử, người ta tìm tôi tính sổ thì sao? Mấy đội thợ này toàn thuê ở đâu về, biết cái đếch gì về kiêng kỵ. Khu dân cư này có ba chỗ tuyệt đối không được động vào, tôi mà không canh chừng là toang ngay."
"Trương Văn Văn, anh còn non lắm, nhiều chuyện anh chưa từng trải qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237931/chuong-3103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.