Nhưng ánh sáng khá âm u, có màu xanh đậm, nhưng ít nhất mắt của hắn đã hồi phục, có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh.
Sau đó miệng cũng hồi phục, có thể cảm nhận được, hắn mở miệng nói:
“Dương... Dương Gian"
Lưu Kỳ hơi kích động, miệng không nghe theo sai khiến, run rẩy, khó nói thành chữ rõ ràng.
Dương Gian nhìn một chút, nói:
“Tình trạng của cậu đang chuyển biến tốt, cho thấy phương pháp của tôi có hiệu quả, bây giờ chắc hẳn cậu đã không sao, đáng tiếc phương pháp này chỉ có thể cứu người sống, không thể cứu người chết, tôi không thể cứu Tiêu Dương"
“Tiêu Dương sao?"
Đôi mắt của Lưu Kỳ càng rõ ràng, nhìn sang Tiêu Dương gần đó.
"Là tôi hại chết hắn, nếu như không phải tôi nhất thời kích động, vì đánh cược một lần, muốn đưa vong hồn ba tôi ra khỏi đây, chắc chắn hắn sẽ không chết.
Rõ ràng hắn khuyên tôi đưa vong hồn đi sẽ chịu trận tập kích linh dị đáng sợ nhưng tôi không nghe, tôi cho rằng dựa vào sức mạnh linh dị hiện giờ của tôi thì sẽ có cơ hội thắng."
“Tôi quá ngây thơ rồi, linh dị ở đây còn kinh khủng hơn tưởng tượng của tôi, tôi đi đến nơi cách lề đường 50m đã không chịu nổi, không biết tôi đến gần hơn 30m, 20m, chậm chí là vài mét sẽ xảy ra chuyện khinh khủng đến mức nào."
Lúc này Lưu Kỳ ngồi dậy, hắn hơi cúi đầu, cũng không vui mừng vì tìm đường sống trong chỗ chết.
Hắn chỉ tự trách, hổ thẹn, thậm chí là hối hận.
"Không phải ai cũng có thể trơ mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237552/chuong-2724.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.