Không phải chút thủ đoạn đơn giản là cứu được, mà còn phụ thuộc vào cân bằng linh dị.
Dù là Dương Gian, đối mặt với ngự quỷ nhân sắp không khống chế được thì cũng khó mà cân bằng trong thời gian ngắn.
"Dương Gian, là cậu sao?"
Lúc này Lưu Kỳ có thể di chuyển, hắn không có miệng, không thể nói, không có mắt, không thể nhìn thấy tình huống xung quanh.
Cuối cùng hắn chỉ có thể di chuyển ngón tay, dùng sức viết lên mặt đất.
Mặt đất gồ ghề mài mòn ngón tay hắn, máy chảy ra, để lại mấy chữ trên mặt đất.
"Là tôi."
Dương Gian trả lời.
Nhưng mà Lưu Kỳ không nghe thấy, chỉ có thể nhận biết bện ngoài bằng khứu giác.
Dương Gian nhìn xung quanh một chút, nhét một cây quỷ nến gần đó chữa cháy hết vào tay Lưu Kỳ.
Lưu Kỳ cảm nhận được, lập tức hiểu, quả thật là Dương Gian đến rồi.
Bởi vì quỷ sẽ không làm được như thế, chỉ có người sống mới biết quỷ nến, mới có thể dùng quỷ nến để truyền tin.
"Tôi muốn chết"
Lưu Kỳ tiếp tục viết, mài mòn ngón tay, mặt đất nhiễm đỏ, tiếp tục viết.
Hắn không ngừng lại, muốn để lại di ngôn, tiếp tục viết:
“Xin lỗi, là tôi đem phiền phúc cho cậu, hi vọng sau khi tôi chết, Dương Gian cậu có thể giúp đỡ mẹ tôi một lần, bà ấy chịu kích thích linh dị, đã điên rồi..."
Dương Gian đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm hàng chữ Lưu Kỳ viết, trong đầu tiếp tục suy nghĩ.
Bây giờ để lại di ngôn thì sớm quá.
Ngự quỷ nhân chưa tắt thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237551/chuong-2723.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.