Giấy Chiều hôm đó, tuyết bất ngờ rơi trên bầu trời trấn Song Kiều.
"Không, không phải tuyết mà là tro giấy?".
Ở bên đường, một người đi bộ nghĩ rằng tuyết đang rơi nên giờ tay ra hứng nhưng lại phát hiện ra trên tay mình là tro giấy.
Ban đầu tro giấy rơi xuống khá ít, nhưng chẳng bao lâu, tro giấy càng ngày càng nhiều.
Bầu trời cũng bắt đầu bị bao phủ, non xanh nước biếc chung quanh cũng dần dần biến thành một vùng xám xịt.
Toàn bộ màu sắc lộng lẫy trên thế giới bỗng chốc như mờ đi, chỉ còn lại một màu xám và trắng.
Nhiều người ở trấn Song Kiều đã tò mò và bắt đầu bàn tán về nó.
"Sao lại nhiều tro giấy như vậy? Không lẽ có người trên núi đang đốt giấy, nhưng bây giờ không phải thời điểm đốt giấy cúng tổ tiên."
Có người đoán.
"Chắc là ô nhiễm không khí, tro giấy nhiều như vậy thì phải đốt biết bao nhiêu giấy cứ, xung quanh đây chắc là đang xây một nhà máy hóa chất nào đó."
Cũng có một người đàn ông lớn tuổi ra vẻ thông thạo nói.
"Không biết tro giấy này có độc không?"
Nhiều người bắt đầu lo lắng.
Nhưng cuộc sống của họ không bị ảnh hưởng một chút nào, nên làm gì thì vẫn làm, chỉ là họ không thể thích ứng với sự thay đổi đột ngột như vậy trong một thời gian.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của cảnh này đã khiến Dương Gian và những người khác dừng lại đột ngột.
Họ đến trấn Song Kiều, nhưng không dám vào thị trấn, vì bầu trời xám xịt khiến họ cảm thấy rất khó chịu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237439/chuong-2611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.