"Dương Hiếu, cha nghĩ thế nào?"
Dương Gian nhìn sang một người khác.
Lúc này, một người bước ra khỏi góc khuất.
Người này giống Dương Gian đến bảy tám phần, thoạt nhìn còn tưởng là cùng một người.
"Dương Giang? Không, không phải cậu ấy, chỉ giống nhau thôi."
Liễu Tam cảm thấy rất kinh ngạc.
"Dương Hiếu? Đây là một cái tên giả mà thôi, thân phận thật sự của ông ta chính là cha của Dương Gian."
Lục Chí Văn nói tiếp:
"Trong hồ sơ, cha của Dương Gian tên là Dương Hiếu Thiên, mẹ tên là Trương Phấn, nguyên quán ở thành phố Đại Xương, thị trấn Dương, thôn Mai Sơn.
Tuy nhiên, cha của Dương Gian đã chết mấy chục năm, chết vì tai nạn xe cộ.
Dương Hiếu ở đây chỉ là một bản sao linh dị do cha của cậu ấy để lại lúc còn sống giống như Trương Tiện Quang."
"Hóa ra là thế."
Những người khác lập tức hiểu rõ, cũng vô cùng kinh ngạc.
Không ngờ trước đây cha của Dương Gian cũng là ngự quỷ nhân, và cũng bị cuốn vào sự kiện linh dị.
"Tại sao con nghĩ rằng cha biết chuyện gì?"
Dương Hiếu hỏi.
Dương Gian nói:
"Trực giác."
"Trực giác à? Được thôi, vậy dựa vào sự hiểu biết của cha về cậu ta, nếu cậu ta muốn làm một việc lớn, cậu ta nhất định sẽ đến nơi bắt đầu cơn ác mộng trước đây.
Việc này vừa thể hiện quyết tâm, vừa cắt đứt quá khứ."
Dương Hiếu thong thả nói.
"Không cần biết Trương Tiện Quang muốn làm gì, cha đoán chắc cậu ta sẽ bắt đầu từ thị trấn Song Kiều"
"Thị trấn Song Kiều? Quê nhà của anh à?"
Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237438/chuong-2610.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.