Lúc đó Dương Gian còn muốn giết chết lão già kia hơn cả mình.
"Liễu Tam, anh đừng ở đó cười lén.
Việc ở cổ trấn Thái Bình vào lần trước đã kết thúc, Hà Ngân Nhi bới móc là sai trái nhưng anh lại nhận nhanh lắm đấy.
Anh có thù oán gì với Hà Ngân Nhi sao?"
Dương Gian quay lại nhìn chằm chằm Liễu Tam.
Liễu Tam cười nói:
"Tôi cũng bị ép buộc không còn cách nào khác mà thôi.
Một người con gái như cô ta lại hẹn tôi, nếu tôi không đồng ý thì mất mặt cỡ nào chứ.
Hơn nữa cô ta còn tỏ vẻ quyết sống chết, tôi chỉ có thể không nhận hoặc dứt khoát kết thúc chuyện này."
"Nếu anh giết một người đội trưởng, tôi cũng sẽ thanh lý anh.
Tôi sẽ không để cô ta tìm anh báo thù, anh có thể gọi điện thoại cho tôi nếu xảy ra tình huống tương tự."
Dương Gian lạnh lùng nói.
"Vậy tốt quá! Có câu nói này của cậu thì tôi yên tâm rồi.
Tôi cam đoan nước sông không phạm nước giếng, không đụng chạm gì đến cô ta."
Liễu Tam đồng ý ngay lập tức.
Dương Gian nói:
"Rất tốt, vậy chuyện này chấm dứt ở đây.
Cuộc họp vào buổi chiều vẫn diễn ra bình thường, cô không có vấn đề gì chứ?"
"Không có vấn đề."
Vẻ mặt Hà Ngân Nhi đen sì, cô nói.
Dương Gian không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi đó.
Khi hắn rời đi, nước đọng trên mặt đất nhanh chóng rút xuống, và màu đỏ tươi bao phủ bầu trời cũng dần rút lui, trở lại dáng vẻ trời xanh mây trắng như trước.
Tất cả hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237407/chuong-2579.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.