Dương Gian nói xong rồi nhìn lại:
"Hà Ngân Nhi, cô nghĩ thế nào?"
"Tôi nghĩ cậu đang nhắm vào tôi.
Nhưng không sao, dù một chọi hai thì tôi vẫn chơi được"
Hà Ngân Nhi nói.
Vào lúc này, ông lão bên cạnh cô ta đang ngồi trên ghế bập bênh và đảo quả óc chó chợt hiện ra rõ ràng.
Hắn đứng dậy khỏi ghế bập bênh, giống như ác quỷ đã sống lại chuẩn bị giết người.
Tuy nhiên, Hà Ngân Nhi không nghĩ mình có thể ngăn cản hai người Dương Gian và Liễu Tam chỉ bằng cách triệu hoán ra một linh hồn.
Cô ta sờ sợi dây quấn trên cổ tay, thật ra nó được tạo thành từ một chiếc khăn tay cũ, dù đây không phải vật linh dị gì nhưng nó là di vật của ông lão đã để lại tại cổ trấn Thái Bình.
Nếu triệu hoán một linh hồn không đủ đối phó, vậy gọi hai linh hồn.
"Tự tin quá rồi đấy! Cô nghĩ rằng tôi và Liễu Tam hợp sức mới đối phó lại cô à? Nếu tôi cần người hợp lực, vậy tại sao tổng bộ để cho tôi làm chức vụ đội trưởng thực thi pháp luật chứ?".
Ánh mắt Dương Gian hơi chuyển động, bóng dáng của hắn dần biến mất ngay sau đó.
"Đến đây."
Hà Ngân Nhi lập tức cảm thấy dựng tóc gáy vì một mối nguy hiểm rất lớn đang ập đến, nhưng vào ngay lúc này tầm mắt của cô ta lại mờ đi, xung quanh chỉ có một màu đỏ tươi, cô ta không nhìn thấy thứ gì nữa.
Lúc này đây, cả người cô ta cứng đờ không thể động đậy cứ như thời gian đã ngừng lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237406/chuong-2578.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.