“Đội trưởng Dương, thứ trưởng đã đợi ở tổng bộ lâu rồi, mời đội trưởng Dương lên xe"
Tần Mị Nhu lịch sự nói.
"Lâu lắm rồi tôi mới tới đây một chuyến, còn chưa kịp thở Tào Duyên Hoa đã yêu cầu tôi đến tổng bộ, đúng là chẳng khách khí gì cả."
Dương Gian nói:
“Nhưng tôi nhớ rằng cuộc họp đội trưởng không phải hôm nay bắt đầu mà? Chà, mời tôi đến tổng bộ trước như này chắc chắn là muốn tôi giúp đỡ gì đó rồi."
“Đội trưởng Dương hiểu lầm rồi.
Thứ trưởng chỉ muốn gặp đội trưởng Dương, không có ý gì khác."
Tần Mị Nhu nói:
“Và để hành trình tiếp sau đây của đội trưởng Dương được suôn sẻ, thứ trưởng thậm chí đã sắp xếp tôi sẽ đồng hành cùng cậu suốt chặng đường"
“Đi cùng tôi suốt? Sợ tôi gây chuyện hay sợ tôi sẽ đột ngột biến mất?"
Dương Gian liếc nhìn.
Tần Mị Nhu im lặng một lúc.
Câu này tất nhiên là không thể tiếp lời được.
"Quên đi, tôi không muốn gây khó dễ cho những người bình thường như cô.
Nếu Tào Duyên Hoa không thể chờ được, tôi sẽ đi gặp ông ta."
Dương Gian đi về phía chiếc xe đặc biệt.
Tần Mị Nhu lập tức mở cửa.
Sau khi Dương Gian ngồi vào, cô lên xe, đóng cửa và mở cửa sổ.
Đây là một chi tiết.
Vì loại xe này được tùy chỉnh đặc biệt, khi cửa sổ và cửa ra vào được đóng lại, nó sẽ trở thành một cái lồng nhốt tốt nhất.
Vì vậy, để tránh hiểu lầm, Tần Mị Nhu đã không chọn đóng kín xe.
Chiếc xe di chuyển nhẹ nhàng và nhanh chóng, bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237324/chuong-2496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.