“Diệp Chân, tôi rất bận và tôi không có nhiều thời gian để chơi cờ với anh.
Anh đang lãng phí thời gian của tôi, anh biết không?"
Vương Sát Linh nói một cách nghiêm túc.
"Tiểu Vương, cuối cùng hôm nay anh cũng quyết định động thủ với tôi à? Rất tốt, tôi chờ anh đã lâu.
Nếu như anh có thể đấu võ thắng tôi, thì Diệp Chân tôi sẽ rút về vị trí thứ ba, nhường vị trí thứ hai cho anh."
Mắt Diệp Chân sáng lên, bàn tay hắn lại chạm vào thanh trường kiếm trên thắt lưng của mình.
Mí mắt Vương Sát Linh giật giật, hắn đã sớm nhìn thấy thanh trường kiếm lạnh bằng trên eo Diệp Chân, nó nhất định không phải là một thanh kiếm bình thường, chắc chắn là một vật phẩm linh dị.
"Tiếp tục đánh cờ"
Hắn nghiến răng, rút lại những gì vừa nói, không hề nể nang chút nào, chiến thắng Diệp Chân trên bàn cờ chỉ trong vài bước.
Diệp Chân nhìn chằm chằm bàn cờ hồi lâu, cuối cùng nhìn lên trời thở dài:
"Tôi không ngờ rằng Diệp Chân tôi lại thua anh một nước đi nữa, nhưng đây thực sự là một trận đấu tuyệt vời.
Tuy nhiên anh đừng lo lắng, thua một trận chẳng chứng tỏ gì cả.
Diệp Chân tôi sẽ quay về và nghiên cứu thêm."
"Sớm muộn gì cũng có ngày Diệp Chân tôi sẽ thắng trên bàn cờ."
Nói rồi, hắn đẩy bàn cờ đứng lên, đỡ trường kiếm ngang hông, hơi cúi đầu xuống, rồi nhanh chân sải bước về phía cửa sổ.
Tấm kính lớn trên trần nhà cũng không ngăn được bước chân của Diệp Chân.
Hắn xuyên qua tấm kính như quỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237323/chuong-2495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.