Trương Vĩ lập tức đỏ mặt:
“Chẳng qua do tôi nhất thời SƠ xuất thôi, hơn nữa lần này tôi thắng nhiều hơn cậu, tôi cũng không bị cướp sắc, nếu họ không ỷ vào đông người thì sao có thể là đối thủ của tôi được"
“Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa, lần này có thể bình an vô sự mà trở về đã không tệ rồi, xem ra về sau phải bớt ra khỏi cửa mới là tốt, bây giờ kém trước kia nhiều rồi."
Lúc này Trương Hiển Quý lên tiếng.
Trong lòng hắn hiểu rõ, lần xuất hành này nhìn thì bình thường nhưng thực chất lại rất nguy hiểm.
Chỉ là những nguy hiểm đó chắc chắn đã bị Dương Gian hoá giải rồi.
Đám trẻ con không hiểu chuyện, nhưng một người trưởng thành như Trương Hiển Quý sao lại không hiểu đạo lý này cơ chứ.
Trong khi nói chuyện phiếm, họ đã rời khỏi sân bay, ngồi xe quay về tiểu khu Quan Giang.
Mặc dù thân phận và địa vị đề không giống nhau nhưng mọi người vẫn ở chung một tiểu khu, khi xuất hành về nhà cũng thuận tiện.
Ai về nhà nấy nghỉ ngơi.
Dương Gian vẫn như lúc trước, trở về chỗ ở thì để Trương Lệ Cầm ghi lại chuyện đã xảy ra.
Cũng không phải không có thu hoạch gì, hắn mang về một cái biển nhà số 707 và một chai dầu xác.
Thứ đầu tiên là vật phẩm linh dị, quỷ dị hung hiểm, cái sau là kết quả trên người lệ quỷ, mặc dù đã có sẵn lực lượng linh dị, nhưng chỉ là một loại vật phẩm tiêu hao, vẫn chưa biết cách dùng cụ thể, còn cần phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237196/chuong-2368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.