Đại Xương Người kia nghe hắn nói thế lập tức giật mình lấy lại tinh thần, sau đó nhét súng trong trong quần áo, giấu thật kỹ, hắn vội nói:
“Mau nhặt nhanh lên rồi chạy, đừng chần chừ nữa, bị người khác phát hiện thì phiền to”.
"Được rồi, nhanh lên một chút."
Mấy tên khác nhặt xong số chip trên mặt đất rồi cũng lập tức đứng dậy định bỏ chạy.
Họ nhanh chóng rút lui, định rời đến đầu ngõ sẽ chia nhau ra chạy.
Nhưng còn chưa kịp rời đi, bọn hắn đã thấy có một thanh niên tầm hai mươi tuổi đang đứng chắn đường ở ngay đầu con ngõ.
"Tránh ra."
Người đàn ông không nghĩ nhiều mà lập tức đụng vào như muốn đẩy hắn ra.
Thế nhưng cái đụng này lại không đẩy được đối phương mà ngược lại còn khiến mình như đụng phải vách tường, đối phương căn bản chẳng hề nhúc nhích, mà bản thân hắn lại bay ra ngoài.
"A Vĩ, sao cậu lại bị đánh?"
Lúc này Dương Gian mới chậm rãi mở miệng, trong con ngõ mờ tối, ánh mắt hắn toát ra những tia sáng đỏ.
Trương Vĩ vừa mặc quần vừa đứng dậy rồi nói:
“Đúng là đáng ghét, lúc trước ở Thành Giải Trí, mấy tên này cứ đi sau lưng tôi ninh hót, nói tôi thắng nhiều, số may, lớn lên đẹp, là một soái ca....
tôi mới nghĩ mấy kẻ này cũng không tệ, còn định mời họ đi ăn xiên nướng, họ nói có một quán xiên nướng hương vị rất đặc biệt bèn dẫn tôi đến nơi này, ai mà biết được, tôi còn chưa kịp phản ứng đã mấy kẻ này đã ôm lấy tôi, lột áo lột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237195/chuong-2367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.