Ông chủ Hà không hề che giấu, ông ta nói thẳng:
"Nguyệt Liên nó không có vấn đề gì, về phần tôi..."
Ông ta hơi do dự một chút, cuối cùng cũng tiết lộ một bí mật:
"Mọi người ở thành phố Đại Úc đều biết rằng tôi bắt đầu từ con số không và từng bước đi đến ngày hôm nay, nhưng không ai biết trước khi giàu có tôi đã gặp được ai. Người đó là ai? Tôi cũng không biết, nhưng chỉ vì tôi nói mấy câu với hắn, bỗng hắn lại muốn làm một bản thoả thuận với tôi."
"Thỏa thuận gì?"
Trịnh Nghĩa Tĩnh nói.
Ông chủ Hà nói:
"Nói là thoả thuận chi bằng nói đó là một câu nói. Người đàn ông nói rằng hắn ta có thể làm cho tôi giàu có cả đời. Đổi lại, hắn ta cần tôi sinh một đứa con gái, và một ngày nào đó hắn ta sẽ dùng con gái tôi để gán nợ.”
"Vậy là anh cố tình sinh con gái ngoài dạ thú để trả nợ?"
Trịnh Nghĩa Tĩnh liếc mắt nói.
Ông chủ Hà nói:
"Không, là do tôi không may mắn, hai đứa con của vợ tôi đề là con trai. Chỉ có mẹ của Nguyệt Liên là may mắn, mang thai một cô con gái."
Nhưng chưa kịp nói xong, Hà Nguyệt Liên đã đi tới, lạnh lùng nói:
“Vậy tôi từ đầu đến cuối chỉ là công cụ sao? Một công cụ để trả nợ của ông?”
Ông chủ Hà hơi tức giận nói:
"Mày nói chuyện tôn trọng tao một chút, từ trước đến giờ tao chưa bao giờ bắt mày làm công cụ."
“Tôn trọng? Ông đã từng tôn trọng tôi chưa? Bây giờ tôi đã hiểu rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237162/chuong-2334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.