"Còn dám cò kè mặc cả, Tiểu Dương, hai người kia quá phách lối, chỉ cần cậu nói một câu, Hùng ca lập tức đi đánh họ."
Lúc này Hùng Văn Văn đầy phẫn nộ đứng lên.
"Trẻ nhỏ bạo lực như vậy là không tốt. Nhóc cần phải khéo léo hơn một chút, nếu bị mẹ nhóc phát hiện ra thì cẩn thận phải làm thêm bài tập về nhà."
Dương Gian lại phất phất tay nói:
"Chú Trương, chú có thể đặt điện thoại xuống và không cần nói thêm gì nữa. Nói chuyện với người như vậy thật lãng phí thời gian. Chú đừng lo lắng, họ sẽ tới thôi."
“Tại sao, nếu lỡ hẹn nữa thì chúng ta không có cách nào tốt.”
Vương Bân nói.
"Ở trước mặt tôi, không phải càng trốn xa thì càng an toàn. Họ đã sợ rồi, cái gọi là cò kè mặc cả chẳng qua là tự lừa dối bản thân thôi."
Dương Gian lắc đầu nói:
“Họ không nên là người trong giới linh dị, nếu không lúc đầu họ sẽ không dám nói chuyện với tôi như thế này, nhưng chắc họ cũng đoán được một chút rằng họ đã đắc tội với người như thế nào. Dù sao tôi cũng tự giới thiệu rồi, họ có thể tìm thấy thông tin bằng các con đường khác nhau."
Nhưng trong lòng hắn, hai người kia vốn là hai người đã chết.
Vì vậy, bữa tiệc tối nay không phải là hồng môn yến mà là bữa tối xử trảm.
Có lẽ là do tâm trạng không vui, hơn nữa còn có tiếng gầm gừ giống như dã thú từ cỗ xe bên cạnh.
“Mày cũng tức giận à?”
Dương Gian nhìn cửa kính xe trước mặt.
Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237140/chuong-2312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.