Trên thực tế, suy đoán của hắn không sai.
Trong một quán trà rất bình thường ở thành phố Đại Úc.
Lúc này, một người đàn ông mặc áo khoác da và đội khăn trùm đầu đang ngồi uống trà sữa ở bàn ăn, ăn bánh dứa, ăn liên tục, đồng thời mặt không có cảm xúc gì nhìn chằm chằm Dương Gian.
"Lạc Thắng, Dương Gian hiện đã xuống máy bay và đang ở sân bay. Nhiều nhất là một tiếng nữa hắn có thể sẽ xuất hiện ở đối diện thành phố giải trí Đại Hưng. Không chắn được chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, anh vẫn còn tâm trạng mà ngồi đây ăn bánh dứa à."
Người đàn ông đang nói chuyện là một thanh niên mặc vest, ngoài hai mươi tuổi. Hắn trông hốc hác và rất buồn ngủ, quầng thâm dưới đôi mắt như đã nhiều ngày không được ngủ yên.
"Cậu nói nhảm hơi nhiều. Tôi có thể quản được Dương Gian sẽ đi đâu à? Hắn là nhân vật đội trưởng đứng đầu. Hắn còn đánh thắng Diệp Chân ở thành phố Đại Hải. Gặp hắn chỉ cần không để ý chút thôi là có thể bị giết rồi. Tôi sẽ không mạo hiểm."
Lạc Thắng hút một ngụm trà sữa.
"Hơn nữa, tôi không có bất kỳ giao thiệp hay mâu thuẫn nào với hắn, chưa kể tôi cũng đến từ tổng bộ. Hắn cũng không thể ra tay với tôi."
"Nếu xảy ra bất cứ chuyện gì ở địa bàn của anh thì anh cũng không thoát khỏi liên can."
.
Thanh niên mặc vest lạnh lùng nói:
"Có một vài chuyện không phải cứ làm như người câm điếc là có thể cho qua, dù sao nó cũng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237139/chuong-2311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.