Ông ấy là Vương Bân, cha của Vương San San và hiện là tổng giám đốc của công ty Dương Gian. Bình thường, ông ấy là người điều hành công ty.
“Một công ty phi lợi nhuận, gần như là làm công ích cũng có thể xuất hiện vấn đề à?”
Dương Gian hỏi.
Vương Bân nhìn một chút rồi trầm giọng nói:
"Chuyện này nói ra có hơi mất mặt, tôi nghĩ chúng ta nên quay lại văn phòng nói đi."
"Được rồi, vậy về văn phòng rồi nói.”
Dương Gian gật đầu nói.
“Xin nhường đường một chút.”
Trương Lệ Cầm lập tức ra hiệu cho mọi người tránh sang một bên, không được ở đây cản đường của Dương Gian.
Dương Gian sải bước về phía trước, không ai thực sự dám cản đường hắn, chỉ vây quanh hắn và nhanh chóng tản ra. Nếu ngăn cản người khác thì chỉ bị đuổi ra ngoài nhưng cản đường của Dương Gian thì rất có thể sẽ mất mạng.
Hắn cùng một nhóm người nhanh chóng bước vào công ty và đi thang máy riêng đến văn phòng.
“Ngồi đi.”
Dương Gian ra hiệu rồi nói:
“Rót cho họ tách cà phê.”
Trương Lệ Cầm gật đầu và kéo Giang Diễm đến quầy bar.
Không có nhiều người đến văn phòng, họ đều là những người quan trọng trong công ty, trong đó có cha của Trương Vỹ, Trương Hiển Quý.
Nhưng trạng thái của Trương Hiền Quý hôm nay rất tệ, trông ông ta phờ phạc, như thể đã không ngủ mấy ngày nay, có vẻ ông ta rất áp lực và dường như đã gặp phải điều gì đó phiền phức.
"Thật ra chuyện của công ty không cần hỏi tôi. Tôi không quan tâm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237131/chuong-2303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.