Trương Phân thở dài:
"Một người đang yên đang lành sao lại đột nhiên mất tích nhỉ? Con hay ra ngoài thì cũng để ý xem. Mẹ nghĩ con bé đã lén trốn ra ngoài, hoặc không còn ở thành phố Đại Xương nữa, có lẽ con bé đã đi đến nơi khác."
“Được rồi, sau còn sẽ đi hỏi thăm thử.”
Dương Gian gật đầu.
Nhưng vừa nói chuyện.
Lúc này Trương Lệ Cầm mặc tạp dề bước ra từ trong nhà:
"Bác gái, Giang Diễm, nghỉ ngơi một chút đi, đồ ăn nấu xong rồi…Dương, giám đốc Dương, cậu về rồi à?”
Khi cô nhìn thấy Dương Gian, cô có một chút ngạc nhiên, sau đó rất vui mừng.
Giang Diễm ôm cánh tay của Dương GIan, bĩu môi có chút không vui, nhưng cô cũng không tỏ thái độ quá rõ ràng, dù sao cô và Trương Lệ Cầm cũng là bạn cũ.
Dương Gian gật đầu ra hiệu rồi nói:
"Mẹ, ăn cơm trước đi, cơm nước xong xuôi lại làm tiếp."
"Được rồi, Tiểu Diễm, rửa tay ăn cơm trước đã, buổi chiều chúng ta cố gắng trồng xong những loại rau này."
Trương Phân cười nói.
“Vâng ạ.”
Giang Diễm liên tục gật đầu.
Rõ ràng khi ở quê, quan hệ của Giang Diễm và Trương Phân rất hòa hợp, tình cảm cũng rất tốt.
"Vậy tôi đi lấy cơm trước."
Trương Lệ Cầm vội vội vàng vàng đi vào bên trong.
Lúc này, Dương Gian đột nhiên hỏi:
"Đúng rồi, mẹ, trước đây cha và mẹ gặp nhau như thế nào? Sao lại kết hôn?"
Hắn hơi tò mò không biết tại sao cha hắn, một ngự quỷ nhân lại kết hôn với mẹ và sinh ra hắn.
Trương Phân cười nói:
“Đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237130/chuong-2302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.