Vẻ mặt của Lý Quân khẽ thay đổi, hắn nhìn Dương Gian.
Quả thật, sự tham gia lần này của Dương Gian có vai trò lật ngược tình thế, cứu được nhiều người, tránh được việc cả đoàn bị diệt, điều quan trọng nhất là hắn không làm việc theo cảm tính mà luôn lấy đại cục làm trọng.
Phong cách làm việc này cũng đã nhận được sự tôn trọng của mọi người.
Tào Dương cũng nói:
"Tôi cũng rất cảm ơn cậu. Không có cậu thì giờ này tôi vẫn ngâm mình trong quỷ hồ, sau này cần giúp đỡ thì liên hệ với tôi, tôi sẽ báo đáp ân tình này."
Dù họ đã bị bào mòn và ảnh hưởng bởi sức mạnh linh dị, trở nên vô cảm nhưng vẫn có thể phân biệt được lợi và hại.
Sau này, nếu Dương Gian tiếp tục phát triển như vậy, hắn nhất định sẽ vượt qua sự tồn tại của cấp đội trưởng, lấy lòng những người như này có lợi cho tương lai.
"Tất cả chỉ là đấu tranh để tồn tại, không có gì đáng để cảm ơn."
Dương Gian rất bình tĩnh, không vì mấy lời tốt đẹp mà tự cảm thấy mình phi thường.
Hắn cũng suýt chết trong quỷ hồ.
Có thể sống sót không phải là vì Dương Gian mạnh như thế nào mà là có một số thay đổi bất ngờ đã xảy ra trong cơ thể hắn. Sự thay đổi này là lý do quan trọng khiến họ không bị giết chết hết.
Và nguyên nhân của tất cả những điều này là từ con ác khuyển trong trí nhớ của Dương Gian.
"Nhưng chúng ta vẫn phải chú ý đến chuyện của cổ trấn Thái Bình, tôi cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237118/chuong-2290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.