“Tôi biết cậu có thể chịu đựng nhưng một mình cậu không thể hoàn thành.”
Liễu Tam nói:
“Dương Gian đã rút lui. Chúng ta mà chôn ở chỗ này thì đúng là quá ngu ngốc.”
Thiếu một đội trưởng hàng đầu như Dương Gian.
Cả đoàn có thể bị giết hết nếu đối kháng với loại sự kiện linh dị này.
"Được rồi, dừng ở đây đi, cứ để thành phố này biến mất như vậy."
Tào Dương ra hiệu cho họ, không muốn gây ra tranh chấp.
Liễu Tam không phải nhiều lời nữa.
Mặc dù cách tiếp cận của Lý Quân không ổn nhưng đó chỉ do trách nhiệm của hắn, hắn không thực sự muốn gây rắc rối cho mọi người và hắn không muốn chăm chú vào vấn đề này.
“Mọi người chơi xong rồi à?”
Bỗng nhiên thanh âm của Dương Gian vang lên, hắn xuất hiện ở bãi đất trống cách đó không xa, bình tĩnh nhìn những người này rút khỏi thành phố dần biến mất kia.
"Đừng nghĩ rằng một vài đội trưởng có thể làm bất cứ điều gì họ muốn. Người thời dân quốc cũng không thể hoàn toàn đối phó với các sự kiện linh dị, chỉ dựa vào chúng ta? Hơn nữa giới hạn hợp tác của tôi và các người chỉ là quỷ hồ, Tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện không thuộc về mình. Tôi chịu trách nhiệm về những sự việc linh dị thôi, vì vậy nếu thực sự xảy ra chuyện, tôi sẽ chỉ nhìn các người chết mà không làm gì đâu."
Hắn cảnh cáo, nói rõ thái độ và lập trường của mình.
Dù sao đội trưởng như hắn chỉ có danh mà thôi, thực tế cũng không phải người thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237117/chuong-2289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.