Hà Ngân Nhi không nói hai lời, lập tức móc tròng mắt trắng dã kia xuống, sau đó lại cắn răng móc một con mắt vẫn còn đang khoẻ mạnh của mình xuống.
Máu tươi chảy xuống, đau nhức vô cùng.
Nhưng cô đều không để ý đến tất cả những thứ này.
Chịu đựng cơn đau nhức, Hà Ngân Nhi nhét tròng mắt trắng bệch này vào hốc mắt của mình, sau đó không nói lời nào mà ôm lấy chiếc đầu người chết này, còn cả bộ thi thể không có đầu kia đi vào sau từ đường.
Ông chủ Lưu cũng muốn đi theo, két quả lại bị người không mặt giữ lại.
Người không mặt lắc đầu, ý bảo hắn đừng qua đó.
“Tôi hiểu rồi.”
Ông chủ Lưu thở dài một hơi, tìm một chỗ lẳng lặng đứng chờ.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Rất nhanh trời đã sáng.
Khi đến tám giờ sáng, gương mặt Hà Ngân Nhi không chút biểu cảm nào đi ra từ phía sau từ đường, ánh mắt của cô rất quái dị, một con đen tuyền, một con lại trắng dã, đồng thời trên người cũng có thêm một loại hơi thở quỷ dị không nói nên lời.
“Từ bây giờ trở đi, tôi chính là chiêu hồn nhân thứ tư của thị trấn Thái Bình.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, cô đã thành công rồi.
Có kế hoạch của Hà Liên Sinh, Hà Ngân Nhi cũng không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, trở thành dị loại, kế thừa tên tuổi của chiêu hồn nhân.
Ông chủ Lưu và người vô diện cũng nghiêm túc hẳn lên, ôm quyền hành lễ với Hà Ngân Nhi, thừa nhận thân phận và địa vị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237108/chuong-2280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.