Hà Ngân Nhi gật đầu nói:
“Con đã nhớ kỹ rồi.”
“Con cũng đừng trách ta vì đã để con đi lên con đường này, chúng ta cũng không còn lựa chọn nữa rồi.”
Hà Liên Sinh lại thấy cảm khái, hắn lại nhìn nén hương chiêu hồn ở trên tường.
Chỉ còn lại một đoạn nhỏ.
Hà Liên Sinh tiếp tục nói:
“Không cần từ đường của thị trấn Thái Bình nữa, con hãy mang mấy tấm bài bị này rời khỏi nơi đây, tìm một nơi để xây dựng lại đi, lúc nhỏ ta đã kể con nghe về chuyện xưa của những tấm bài vị đó rồi, thực ra cũng không phải tích xưa, mà tất cả đều đã xảy ra trước đây, thời điểm cần thiết con có thể lấy linh vị làm cầu nối, gọi hồn người chết về.”
“Họ là những ngự quỷ nhân đáng sợ nhất, một khi sống lại thì có thể giải quyết tất cả mọi phiền toái thay cho con, nhưng con phải nhớ kỹ, chiêu hồn cần có cầu nối, mà linh vị là cầu nối duy nhất của họ, cho nên con chỉ có thể chiêu hồn một lần, xong lần này nếu muốn gọi thêm nữa thì phải tìm được đồ vật mà lúc sống họ đã từng dùng qua, nếu không thì không thể thực hiện lần chiêu hồn thứ hai.”
“Mấy linh vị kiêng kị nhất ta cũng chưa chiêu hồn qua lần nào, ta để lại cho con, hy vọng sau này chúng có thể giúp đỡ con.”
Hà Liên Sinh nói đến đây, ông chủ Lưu mới hiểu vì sao trong trận đấu lần trước với Liễu Tam hắn không dùng toàn lực.
Hắn vừa không muốn kết thù oán liên luỵ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237107/chuong-2279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.