Tào Dương nói:
“Dương Gian nói rất đúng. Liễu Tam, người khác đã lựa chọn rời đi chứng minh họ cũng không muốn chiến đấu phí công. Huống hồ, đối phương còn từng cứu A Hồng, còn tặng chúng ta con thuyền lớn thế này, để chúng ta có chỗ đặt chân ở quỷ hồ, hơn nữa đối phương còn mất đi một người, tình hình như vậy thấy tốt thì nên ngừng lại.”
“Nếu thù oán cá nhân, anh có thể giải quyết sau, đừng làm bây giờ.”
Hắn đồng ý với cách làm của Dương Gian.
Mặc dù Dương Gian rất lỗ mãng, cứ thích là động thủ, nhưng cũng phải là không có đầu óc, mấu chốt là nhiều một chuyện chi bằng ít một chuyện, để những người này rời đi cũng đỡ tốn công sức đề phòng bọ họ.
Cho nên họ rời đi cũng là một chuyện tốt.
Nếu thực sự muốn ra tay, cũng phải đợi sự kiện quỷ hồ kết thúc rồi sẽ tìm cơ hội, chứ bây giờ không thể làm xằng làm bậy được.
Liễu Tam đương định mở miệng nói gì đó, bỗng nhiên ánh mắt ngừng lại, nhìn về phía thành phố Trung Châu.
“Xuất hiện rồi.”
Tào Dương, Lý Quân cũng nhận ra điều gì đó, lập tức nhìn qua.
Thành phố Trung Châu đã bị nhấn chìm rồi, nhưng vẫn có một số tòa nhà cao tầng lộ lên trên mặt nước như cũ, nhưng ngay tại những kiến trúc còn lộ ra một ít trên mặt nước, không biết từ khi nào đã xuất hiện những nữ thi đầu bù tóc rối, tướng mạo khác nhau, ai cũng nở một nụ cười kỳ quái.
Đám nữ thi này xuất hiện ở trước cửa sổ, hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237075/chuong-2247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.