“Hắn vừa mới cứu A Hồng, hắn không phải kẻ địch.”
Tào Dương liếc mắt nhìn người không mặt đang đứng yên lặng ở gần đó.
“Tôi cũng hy vọng là vậy, nhưng thị trấn Thái Bình chỉ còn lại ba người, ai cũng không hề đơn giản, nếu không phải bị chó dữ cắn chết, xoay chuyển được thế cục, chỉ sợ bây giờ các người đã lành ít dữ nhiều, tôi cũng không thể xác định được lập trường của hai người còn lại, nhất là cái ông già Độc Nhãn cầm đầu kia.”
Dương Gian nói.
Người không mặt không đáp lại, hắn chỉ lẳng lặng đứng trên thuyền, không làm thêm động tác gì, dường như cũng không sợ đám người Dương Gian sẽ bất ngờ tấn công, không biết là vì an tâm hay vì nghĩ đám người này không giết được hắn.
Nếu thái độ của hắn đã hoà hảo, vậy nên đương nhiên Dương Gian cũng không quá kiêng dè hắn.
Ngay khi họ đang bàn bạc.
Bỗng nhiên.
Chiếc thuyền đen nhỏ gần đó đột nhiên bị nước bốc lên, hình như dưới nước đã xảy ra chuyện gì đó, không đợi mọi người nghĩ thêm, mặt nước đột nhiên nổ tung, cả người ông lão Độc Nhãn kia ướt sũng, vô cùng chật vật mà đi ra, bám víu lấy chiếc thuyền đen nhỏ, sau đó lật người, nện mạnh xuống sàn thuyền.
“Hử?”
Cảnh tượng này đã lập tức thu hút ánh mắt của Gian Dương.
“Không thể tin được, sau khi hắn tự nhảy xuống hồ vậy mà vẫn có thể chống đỡ bơi được lên bờ.”
Tào Dương thấy vậy thì thay đổi sắc mặt.
“Lúc chúng ta chìm xuống hồ cũng không thể nào cử động được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237074/chuong-2246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.