A Hồng nghe vậy vô cùng sửng sốt, theo bản năng đưa tay ra muốn chạm vào khuôn mặt của mình.
Nhưng mà Tào Dương bên cạnh lại bắt lấy tay cô:
"Đừng đụng vào, bây giờ khuôn mặt của cô đã được vẽ lại. Cô biết đặc điểm của quỷ trang mà, nếu lớp trang điểm bị mất thì cô cũng xong đời."
“Hóa ra là như thế.”
A Hồng giật mình, lòng bàn tay run lên, không dám đưa tay sờ mặt nữa.
Mặc dù quỷ trang có rất nhiều ưu điểm nhưng khuyết điểm cũng rất lớn, không thể đụng chạm lung tung, cho dù là một người bình thường cũng có thể làm mất đi lớp trang điểm.
Đến lúc đó sức mạnh linh dị của quỷ trang sẽ mất đi hiệu lực.
"Cô sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, tôi đã vớt tấm da người của Lý Quân lên rồi. Cô cứu Lý Quân về, lúc này quỷ hồ đã có khuynh hướng mất khống chế, chúng ta bên này cần nhân thủ."
Dương Gian nói xong, hắn chỉ chỉ vào phần da chết đã được đóng đinh vào quan tài đằng kia.
Sau khi bị đóng đinh, lệ quỷ rơi vào trạng thái im lặng, không có cách nào để hồi phục và giết người.
Cũng chỉ trong tình huống này mới có thể hóa trang, nếu không hạn chế lời nói thì chỉ sợ còn chưa kịp vẽ xong thì đã bị da người và quỷ hỏa xử lý.
"Tôi hiểu rồi."
A Hồng nhẹ gật đầu.
Sự việc linh dị vẫn chưa kết thúc, quỷ hồ vẫn chưa bị xử lý hoàn toàn, nguy hiểm vẫn còn đó, không phải lúc để lười biếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237070/chuong-2242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.