Hắn lấy dây chuyền quỷ lừa gạt ra.
Linh dị ảnh hưởng đến thực tại, ý đồ nhằm hồi phục lại thân thể cho A Hồng.
Sợi dây chuyền này có thể ảnh hưởng lên cơ thể A Hồng nhưng lại không có cách nào hồi phục gương mặt của cô trong khoảng thời gian ngắn.
Số lần hoá trang của A Hồng quá nhiều, vướng mắc với linh dị quá mức sâu đậm, mặc dù dây chuyền lừa nhân ma có phát huy tác dụng, nhưng hiệu quả rất chậm, nếu cứ chữa trị như vậy ít nhất cũng phải mất đến nửa ngày.
Nhưng trong tình huống thế này thì không chờ được đến nửa ngày.
“Cứ dứt khoát dùng quỷ ảnh ghép lại với thi thể, kéo mặt của cô ấy xuống, đổi sang một cái khác? Không, không được, thay mặt xong thì lúc đó A Hồng không phải là A Hồng nữa.”
Dương Gian lại nhớ đến một lần linh dị trước đây, lúc trước Đồng Thiến suýt thì bỏ mạng vì đổi mặt.
“Ai?”
Đội nhiên.
Phùng Toàn đột nhiên quát lớn, nhìn về phía khoang thuyền.
Không biết từ lúc nào.
Một người đàn ông có thân hình cao lớn nhưng lại không có mặt đã đứng ở đó, mặt hướng về bên này nhưng không nói một lời.
“Là kẻ vô diện ở trên thuyền nhỏ khi trước à?”
Phùng Toàn cầm theo thuổng sắt trong tay, ra sẵn thế chuẩn bị nghênh chiến.
Người không mặt không có cách nào để nói, hắn dùng ta ra dấu:
“Tôi có thể cứu cô ấy.”
Ánh mắt Dương Gian khẽ động đậy:
“Phùng Toàn, mau tránh ra, để cho hắn cứu A Hồng.”
Hắn lựa chọn tin tưởng một lần.
Bởi vì nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237069/chuong-2241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.