“Không thể.”
Dương Gian lập tức từ chối.
Liễu Tam nói:
“Đây chắc là thứ đồ anh lấy được từ con đường cổ kia, một chiếc thuyền giấy? Như để đốt cho người chết vậy, tôi có nghiên cứu qua về vấn đề này, có thể giúp anh chút đó.”
Hắn vẫn luôn quanh quẩn xung quanh đợi Dương Gian trở về, đoán được một số thứ.
“Trong con đường cổ có một tiệm bán đồ giấy, anh muốn nghiên cứu thì tự đi đi.”
Dương Gian bình tĩnh nói.
Trong tay Liễu Tam không có tiền giấy, không biết hắn sẽ gặp chuyện gì nếu đến tiệm đồ giấy kia, nhưng Dương Gian sẽ không nhắc đối phương.
Loại tin tức tình báo này không cần thiết phải chia sẻ.
Dù sao hắn không tin Liễu Tam.
“Tiệm đồ giấy? Nói như vậy thứ đồ này của anh là lấy từ tìm chỗ đó, trong tiệm giấy có ông chủ không?”
Liễu Tam vẫn cứ rất hứng thú gấp gáp truy hỏi.
Dương Gian nói:
“Ở đó chỉ có người giấy, không có người sống, anh đi xem là biết thôi. À, còn nữa, muốn vào đó cần có quỷ vực mạnh mẽ, hình như trong đó có quy định, hiện giờ là giờ đóng cửa không buôn bán nữa.”
“......”
Liễu Tam nhìn Dương Gian:
“Tôi hiểu rồi, dù anh vẫn giấu diếm tôi, nhưng tin tức tình báo của anh rất quan trọng đối với tôi, cảm ơn nhé.”
“Không có gì, mọi người đều là đồng nghiệp, về tình nghĩa tôi sẽ giúp một ít, nhưng quá thì không được.”
Dương Gian vốn không để ý việc tiết lộ một số thứ.
“Anh nói đúng, lúc nãy tôi hơi quá đáng. Trong thời gian anh đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237003/chuong-2175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.