Người đàn ông không có gương mắt quay đầu hướng về phía Dương Gian, xung quanh bỗng chốc yên lặng.
Dường như hắn không muốn giao lưu, cũng như giữa hai người có tồn tại một khoảng cách khiến hắn không muốn tiết lộ quá nhiều.
Nhưng sau một lát hắn ta đưa tay bắt đầu vẽ nét trên không trung.
Ngón tay viết viết trên không trung, mắt quỷ của Dương Gian quan sát hình dáng dấu tay của hắn, một hàng chữ dần dần được hình thành: Tôi đang tìm gương mặt.
“Anh tìm một gương mặt ở đây, vậy khuôn mặt vốn có của anh ở đâu?”
Dương Gian hỏi.
Người đàn ông này không trả lời, dường như hắn ta từ chối câu hỏi này của Dương Gian.
Dương Gian thấy hắn ta im lặng:
“Anh tên là gì?”
“Người vô diện.”
Ngón tay của người đàn ông tiếp tục cử động trên không trung, viết ra ba chữ.
Người vô diện? Đây là một biệt hiệu, không phải tên thật.
Dương Gian cũng không cố hỏi sâu thêm, vì dùng biệt hiệu trong giới linh dị là chuyện bình thường, tránh trường hợp liên lụy đến người bên cạnh mình.
“Anh tìm thấy mặt của anh chưa?”
“Nó đang ở đây.”
Người đàn ông đó lại tiếp tục trả lời.
Nó?
Là khuôn mặt của người đàn ông này.
Nó đang ở đây, điều này nói rõ khuôn mặt của người đàn ông này chắc chắn đã từng xuất hiện ở con phố quỷ, nhưng hắn ta vẫn chưa tìm thấy, chỉ có thể đi loanh quanh trên con phố này rồi lại tiếc nuối rời đi.
“Trên con đường này chỉ có cửa tiệm bán mặt nạ là phù hợp với yêu cầu tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237002/chuong-2174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.