"Tôi không sao."
Lúc này, Chu Đăng đã được Dương Gian kéo trở về bên trong quỷ vực. Hắn ta thở phì phò, mồ hôi lạnh ứa ra. Lực lượng linh dị ăn mòn thân thể dần tiêu tán, khuôn mặt tro lạnh bắt đầu chuyển biến tốt đẹp.
Dù vậy, thiếu chút nữa hắn ta đã không thể trở về được.
"Thất bại sao? Cách sử dụng của chén cơm này không phải là vải ra đất, cũng không phải đặt dưới đất để nuôi dưỡng lệ quỷ."
Lúc này Lý Dương đã trở thành người tàn tật, hắn ta thiếu mất hai chân cùng một tay. Vì thế không còn cách nào khác ngoài việc ngồi yên ổn bên trong quỷ vực và nghiêm túc phân tích tình hình.
Nếu đã hành động không tiện, vậy thì động não một chút.
"Tuy nhiên hành động mạo hiểm vừa rồi của Chu Đăng cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Đội trưởng, lúc nãy những hạt cơm rơi ra ngoài đều bị biến mất. Có lẽ đây là một manh mối rất quan trọng."
Dương Gian nhìn về phía đống cơm mà Ưng Ca rải trên mặt đất.
"Tôi đã nhìn thấy, cho nên tôi đoán, cơm này sẽ không thể cách người quá xa, nếu không chẳng những không phát huy ra tác dụng gì mà còn làm lãng phí."
Liễu Thanh Thanh nói:
"Mấy người còn nhớ rõ việc vẩy tro cốt ở trước cửa không? Có lẽ cơm này cũng được dùng như thế, ngăn cách lệ quỷ. Đem thứ này vải thành vòng tròn có thể ngăn cản lệ quỷ tập kích."
Dương Gian nói:
"Khả năng này không lớn. Mỗi một vật phẩm linh dị đều có cách dùng khác nhau, không thể hùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236685/chuong-1857.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.