Dương Gian nhìn hắn ta rồi nói:
"Cẩn thận một chút, đừng chết là được."
Mặc dù trước đó tên này gây ra khá nhiều phiền toái, nhưng ở trong cổ trạch hắn ta vẫn phát huy khá nhiều tác dụng.
"Cố hết sức thôi. Nếu tôi chết mà nói, cậu nhớ đến tổng bộ báo cáo một tiếng. Cứ báo là tôi chết vì xử lý chuyện linh dị, như vậy sẽ nhận được không ít đền bù tổn thất."
Nói xong, Chu Đăng cầm lấy bát cơm trắng, sau đó đưa tay ra hiệu.
Dương Gian không nói lời nào, lập tức thả hắn ta ra ngoài.
Mặc dù Dương Gian có thể tùy thời kéo Chu Đăng trở về. Nhưng tình huống của Ưng Ca còn bày ở trước mặt. Đến một thời điểm nào đó, không phải muốn là có thể kéo người trở về.
Chu Đăng xuất hiện.
Quả nhiên.
Số lượng lệ quỷ để mắt đến hắn ta giảm đi rất nhiều, cực kỳ nhiều. Hiện tại, thân phận của hắn ta là lệ quỷ, mà không phải người sống. Chỉ riêng điểm này đã để hắn ta tránh thoát rất nhiều quy luật giết người.
Nhưng bất cứ chuyện gì cũng không có cái gọi là tuyệt đối.
Những còn lệ quỷ tràn vào từ hành lang đang lảng vãng. Trong đó có mấy thân ảnh quỷ ảnh đột nhiên nửa đường thay đổi phương hướng, chậm rãi tiến về phía Chu Đăng.
Chu Đăng thoáng suy tư.
"Nếu trực tiếp rải cơm ra đất không được, vậy thử xem đặt nguyên bát trên mặt đất sẽ như thế nào?"
Ý nghĩ này của hắn ta cũng không phải là vô duyên vô cớ.
Bởi vì ban đầu, những bát cơm này đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236684/chuong-1856.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.