Ưng Ca cẩn thận quan sát, sau đó nói ra một tin tức tương đối trọng yếu.
"Mặc dù cửa sau có hơi nhỏ. Nhưng mấy người có phát hiện được, độ rộng của cửa sau lại vừa vặn với quan tài."
Phiền Hưng cũng nhìn ngó một chút.
"Cho nên, chờ đến đoạn thời gian nào đó, chúng ta cần phải khiêng cỗ quan tài này, chui qua cửa sau, đi dọc theo con đường nhỏ kia, đến bên trong khu rừng già. Cuối cùng tìm một chỗ chôn cỗ quan tài này xuống…"
"Tuy nhiên chuyện này cũng quá phiền phức. Vì sao ngay từ đầu ông lão này không chuẩn bị tốt hậu sự, tự động chui vào trong quan tài nằm chờ chết đây?"
Ưng Ca khẽ nhìn một chút, sau đó không chút khách khí nói:
"Cái này thì cậu đi mà hỏi cỗ thi thể bên trong quan tài, chứ bọn tôi sao biết được."
Hắn ta và Dương Gian là một phe, lại thêm chuyện xảy ra lúc trước, cho nên nói, Phiền Hưng là đối thủ một mất một còn.
Hiện tại nguy hiểm liên tục xuất hiện, bất cứ ai cũng có thể chết đi, nên không cần thiết phải khách khí.
"Đại sảnh đang tối dần…"
Hai con mắt tiều tụy của Dương Tiểu Hoa khẽ nhìn về phía đằng sau đại sảnh.
Trước đó, bên ngoài vẫn có hơi tối, nhưng ít nhiều gì vẫn còn có thể nhìn thấy rõ ràng. Nhưng hiện tại, bất tri bất giác đại sảnh đã bị bóng tối bao phủ. Bóng tối này rất đặc biệt. Bởi vì nó dừng lại bên cạnh vách tường giữa đại sảnh và hậu đường, không hề tiến đến.
Toàn bộ tòa cổ trạch đều bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236603/chuong-1775.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.